Hờn Gió
Thứ Bảy, 14 tháng 12, 2024
Hờn Gió
Thứ Ba, 10 tháng 12, 2024
Tâm Sự Người Lính Sinh Viên
Nha Trang, thành phố của biển xanh, cát trắng và những kỷ niệm đẹp đẽ, nay chỉ còn lại trong tôi một nỗi nhớ mênh mang. Đứng trên con đường Trần Phú, nơi mà năm nào chúng ta từng tay trong tay, lòng tôi nghẹn ngào khi nhìn bóng đêm phủ xuống, nghe tiếng sóng vỗ như khơi dậy một thời yêu thương trong trẻo mà định mệnh khắc nghiệt đã chia lìa.
Em, người con gái nhỏ nhắn với nụ cười hồn nhiên, đã từng là cả bầu trời của tôi. Chúng ta yêu nhau, không phải bởi những lời hoa mỹ hay hứa hẹn, mà bằng sự chân thành và thấu hiểu, bằng những cái nắm tay trong chiều gió biển hay những lần chia sẻ ước mơ về tương lai. Nhưng tình yêu ấy đã không thể thắng nổi cơn lốc của thời cuộc.
Gia đình em, vốn gốc người Hoa, đã bị cuốn vào cơn sóng dữ những năm 1978-1979. Khi những bất ổn nơi biên giới nổ ra, những lời kích động, những lời hứa về một “cố hương” xa xăm đã khiến gia đình em ra đi. Em rời xa tôi, không một lời từ biệt, không để lại dấu vết. Tôi không biết em đã chọn con đường bộ ra phía Bắc hay bấp bênh trên những con thuyền vượt biển. Chỉ biết rằng, từ ngày đó, tôi đã mất em, mất cả một phần tâm hồn mình.
Cùng thời gian ấy, đất nước cũng bị cuốn vào những cơn bão chiến tranh. Là một sinh viên đang ngồi trên giảng đường đại học, tôi không thể đứng ngoài lời hiệu triệu của Tổ quốc. Tôi gác lại sách vở, từ giã mái trường, khoác lên mình bộ quân phục và lên đường bảo vệ biên cương. Từ ấy, tôi trở thành người lính sinh viên, trải qua những tháng ngày giữa rừng sâu, nắng cháy, đĩa vắt, và những trận sốt rét hành hạ. Nhưng hơn cả những khổ đau nơi thể xác, nỗi nhớ em mới chính là điều dày vò tâm trí tôi.
Đã bao lần, tôi mơ về em trong giấc ngủ chập chờn. Tôi mơ thấy em đứng bên bờ biển, mỉm cười vẫy tay chào. Nhưng khi tôi chạy đến, bóng em tan biến như sương khói, để lại tôi bơ vơ giữa cát trắng và sóng biển. Tôi không trách em, không trách số phận, chỉ trách sao chúng ta sinh ra trong thời loạn lạc, để tình yêu trong sáng, tinh khôi ấy bị cuốn vào vòng xoáy của đời người.
Ngày trở lại Nha Trang, tôi bước trên những con đường xưa, dừng chân dưới những bóng cây nơi chúng ta từng dừng lại. Mọi thứ dường như vẫn như xưa, chỉ có chúng ta là không còn nữa. Tôi đứng bên biển, lặng nghe sóng vỗ và tự hỏi: “Giờ này em ở đâu? Có bao giờ em nhớ về tôi, như tôi vẫn luôn nhớ về em?”
Phải chăng, tình yêu của chúng ta là một món quà đẹp mà số phận chỉ cho phép giữ lại trong ký ức? Tôi tự nhủ, dù không thể gặp lại em, tôi vẫn luôn mang theo tình yêu ấy, như một ánh sáng trong trẻo, giúp tôi đi qua những tháng ngày gian khó.
Hôm nay, ngồi viết lại những dòng này, tôi không mong gì hơn là được lưu giữ một mối tình đẹp, một tình yêu vượt lên trên những biến động của đời người. Dẫu chúng ta bị chia cắt bởi thời cuộc, tình yêu ấy mãi mãi là ngọn đèn soi sáng trong trái tim tôi, là điều giúp tôi thấy đời này đáng sống, và là ký ức mà tôi trân trọng hơn tất cả.
Cảm ơn em, cảm ơn tình yêu đã cho tôi biết thế nào là nhớ, là thương, là hy vọng, và cả buông bỏ.
Chủ Nhật, 8 tháng 12, 2024
Đứng Vững Trước Phong Ba
Thứ Năm, 5 tháng 12, 2024
Miền Ký Ức Không Phai
Miền Ký Ức Không Phai
Có những nơi trong cuộc đời đi qua chỉ một lần nhưng đã đủ khắc sâu vào tim người, và với anh, Nha Trang chính là một nơi như thế. Vùng đất ấy không chỉ là biển xanh, cát trắng, nắng vàng, mà còn là nơi lưu giữ những tháng ngày đẹp đẽ, nơi đã từng có em – người con gái nhỏ anh thương.
Anh nhớ Nha Trang không chỉ vì cảnh vật mà còn vì từng con đường, từng góc phố nơi in dấu đôi bàn chân hai đứa. Ngày ấy, anh theo em về thăm quê, nơi mà chỉ cần bước qua cánh cổng cao, anh đã như lạc vào một khu vườn cổ tích. Vườn cam trĩu quả, những tán xoài đong đưa dưới nắng, hương thơm ngọt ngào từ trái mít chín… tất cả gợi lên một cảm giác bình yên đến lạ thường. Anh ngỡ rằng hạnh phúc này sẽ kéo dài mãi mãi.
Rồi những tháng ngày học chung tại Đà Lạt lại thêm vào kỷ niệm. Thành phố mộng mơ ấy chứng kiến tình yêu đầu đời của chúng ta – một tình yêu ngây ngô nhưng tràn đầy nhiệt huyết. Anh vẫn nhớ em, nhớ những buổi cùng nhau học bài, những lần em pha trò để xua tan đi nỗi lo bài vở. Với anh, em không chỉ là người yêu, mà còn là tri kỷ, là người thắp sáng mọi góc tối trong tâm hồn anh.
Nha Trang không chỉ đẹp bởi đất, bởi người, mà còn bởi biển cả bao la. Anh còn nhớ lần đầu tiên em dẫn anh đi tắm biển. Sóng xanh cuộn trào, cát trắng mềm như tơ, đôi tay em nắm lấy tay anh như muốn truyền thêm hơi ấm. Đường Trần Phú đông người nhưng vẫn dịu dàng trong ánh chiều tà. Qua cầu Bóng, em kể anh nghe về Đền Mẹ, về những dấu tích cổ xưa của người Chăm, ánh mắt em lấp lánh niềm tự hào về quê hương.
Khi anh trở lại Nha Trang, mọi thứ đã đổi thay. Lối nhỏ dẫn vào vườn cam xưa giờ đã thuộc về người khác. Sóng biển vẫn vỗ bờ, gió vẫn vi vu, nhưng anh thấy mình lạc lõng giữa những kỷ niệm dang dở. Phố phường Nha Trang vẫn đẹp, vẫn nhộn nhịp, nhưng thiếu bóng em, tất cả dường như nhạt nhòa.
Nha Trang – nơi từng là khởi đầu của tình yêu đầu đời, giờ đây là miền ký ức anh giấu sâu trong tim. Có những điều dù đã xa nhưng không bao giờ mất đi, bởi chúng sống mãi trong từng hơi thở, từng nhịp đập. Em và Nha Trang – cả hai như hòa quyện thành một, là phần tuổi trẻ đẹp nhất anh từng có. Và có lẽ, dù không nói ra, anh vẫn luôn tự nhủ: "Sao lâu rồi anh không về lại Nha Trang?" Không phải vì anh không muốn, mà vì anh sợ. Sợ đối diện với thực tại, sợ thấy mình nhỏ bé trước những gì không thể níu giữ.
Nhưng anh biết, dù ở đâu, Nha Trang vẫn luôn là miền thương nhớ, là nơi anh gửi trọn trái tim mình – nơi mọi kỷ niệm còn mãi, như sóng biển vỗ bờ chẳng bao giờ ngừng.
Chủ Nhật, 1 tháng 12, 2024
Đà Lạt ơi! giữ dùm tôi kỷ niệm nầy
Đà Lạt ơi! giữ dùm tôi kỷ niệm nầy
Biết bao giờ gặp lại em
Mối Tình Đầu Trong Sương Khói.
Tôi sinh ra nơi miền Duyên hải miền Trung, nơi biển xanh sóng bạc ngày ngày hát khúc tình ca muôn thuở. Nhưng Đà Lạt, với những con đường quanh co, đồi thông bát ngát trong sương mờ, lại khiến trái tim tôi thổn thức đến ngẩn ngơ. Làm sao quên được những buổi chiều tan học, một mình lang thang qua bến Thủy Tạ hay bên hồ Xuân Hương, để hồn lạc theo nhịp bước mơ màng của tuổi đôi mươi,mười tám.
Rồi định mệnh đã đưa em đến, một buổi chiều đầy sương gió, khi dáng hình em thoáng hiện như ánh nắng xuyên qua lớp sương mờ. Em trong tà áo dài trắng, bước đi giữa những con đường quanh co như nàng thơ từ trong mộng bước ra. Từ giây phút ấy, trái tim tôi không còn thuộc về tôi nữa, mà đã thầm trao trọn cho dáng hình em.
Tình yêu đầu đời của chúng tôi bắt đầu từ những con đường phố nhỏ uốn lượn qua đồi thông, qua những lần gặp gỡ ngây ngơ đầy bối rối nhưng ấm áp. Tôi nhớ mãi những buổi sáng dìu nhau đến giảng đường, em học kinh doanh, tôi học khoa học. Những ngày cuối tuần, chúng tôi dắt tay nhau dạo phố, ngắm hồ Than Thở, ghé Thung Lũng Tình Yêu, xa hơn nữa Thác Cam ly, Chùa Linh Sơn, Nhà Thờ Chính Tòa. Tiếng vó ngựa lộc cộc trên con đường nhỏ quanh đồi, hơi sương lạnh quyện vào không khí, tất cả như chứng nhân cho mối tình đầu thơ ngây nhưng sâu sắc.
Nhưng rồi chiến tranh đến, chia cắt đôi ta. Ngày chúng tôi tạm biệt Đà Lạt cũng là ngày định mệnh chia ly. Tôi rời xa thành phố thân thương ấy, mang theo hình bóng em và những lời hẹn thầm lặng. Chiến tranh đã cuốn em đi, xa mãi, để lại trong tôi nỗi khắc khoải suốt nửa thế kỷ nầy.
Đã bao lần tôi trở lại Nha Trang, quê hương của em, tôi nghe nói “em đã rời đi cùng gia đình trong những năm tháng loạn lạc”. Tôi tìm em trong vô vọng, giữa những nếp nhà xa lạ, những khu vườn yên ắng, bóng dáng em đâu sao vẫn xa mờ. Giờ đây, dù không còn hy vọng gặp lại, tôi vẫn cầu mong em bình an, hạnh phúc, dù là nơi trời Âu hay trời Đông xa lắc.
Mối tình đầu ấy, dù dang dở, vẫn là một ký ức ngọt ngào, là ánh sáng dịu dàng trong tâm hồn tôi. Đà Lạt ơi! – nơi tình yêu ấy sinh ra và lớn lên – vẫn luôn là miền thương nhớ, nơi trái tim tôi mãi hướng về.
Biết bao giờ gặp lại em, để chỉ một lần thôi, nói rằng tôi vẫn nhớ, vẫn yêu và vẫn mong em hạnh phúc, như ngày đầu tiên tôi thấy em giữa sương mờ Đà Lạt…
LQN/2024
Thứ Năm, 28 tháng 11, 2024
Nhớ Ngày Tìm Về Chánh Pháp
Thứ Ba, 26 tháng 11, 2024
Nhớ Quê
Nhớ Quê
Lời Con Gửi Mẹ Nơi Xa
Hôm nay là ngày Rằm tháng Bảy, ngày Lễ Vu Lan Báo Hiếu, ngày mà mỗi Phật tử đều hướng về cội nguồn, tưởng nhớ công đức sinh thành dưỡng dục của cha mẹ. Con cũng như bao người khác, đã đến chùa, dâng hương và lạy Phật. Nhưng trong lòng con vẫn mang nặng nỗi niềm khi nhớ về mẹ, người đã từng che chở và yêu thương con suốt những năm tháng thơ ấu.
Con sinh ra trên mảnh đất miền Trung đầy nắng gió, nơi dòng sông Côn hiền hòa uốn lượn như dải lụa mềm. Tuổi thơ của con từng hạnh phúc bên những cánh đồng xanh tốt, những ngày tháng bình yên bên gia đình. Thế nhưng, dòng chảy cuộc đời đã đưa con rời xa quê hương, xa mái ấm thân thương ấy để tìm kiếm sự nghiệp và sinh kế ở miền Nam. Đã gần 50 năm rồi, nhưng con vẫn luôn nhớ về quê nhà, nơi có mẹ, có cha, có những kỷ niệm êm đềm.
Con mất cha khi mới lên sáu, và mẹ trở thành chỗ dựa duy nhất trong cuộc đời con. Mẹ - người phụ nữ đoan trang, lanh lợi, đã một mình gánh vác cả gia đình khi cha qua đời. Mẹ từ chối tất cả lời mời tái giá, chọn ở vậy nuôi con, dù phải đối mặt với biết bao khó khăn, gian khổ. Những năm tháng chiến tranh tàn phá, mẹ đã chịu đựng biết bao cơ cực, lo toan mọi bề chỉ để dành cho con miếng ngon miếng bổ, nuôi con khôn lớn.
Mẹ ơi, con biết mẹ đã ước mong điều gì. Điều mà mẹ hằng ao ước, là nhìn thấy các con trưởng thành và thành đạt. Mẹ đã làm tất cả để các con được học hành, để con có thể đứng vững trên đôi chân của mình. Nhưng mẹ ơi, con vẫn chưa thực hiện được mong ước đó của mẹ. Trời ơi, khi con vẫn còn chưa kịp đáp đền ơn mẹ, mẹ đã ra đi, để lại con trong nỗi đau xót khôn nguôi.
Mẹ ơi, xin mẹ hãy tha thứ cho con, hãy an lòng và thanh thản nơi cõi vĩnh hằng. Con hứa sẽ tiếp tục sống đúng với những gì mẹ đã dạy, để mẹ có thể tự hào về con, dù ở nơi nào mẹ cũng có thể mỉm cười mãn nguyện.
Con luôn yêu và nhớ mẹ, mẹ ơi.
Buông Xả Để Yêu Thương
Buông Xả Để Yêu Thương
***************
Trách móc, giận hờn gửi trời cao,
Tham Sân Si bỏ, nhẹ xuyến xao.
Lầm lỗi đời người ai chẳng phạm,
Tâm lành vị tha mãi dâng trào.
Cầu mong thế giới an lành mãi,
Tình thương chân thật, mãi dạt dào.
Phật độ, Bồ Tát đưa đường sáng,
Buông xả yêu thương, thoát khổ đau.
LQN mùa hè 2024
Nén Hương Xa, Kính Lễ Ông Nội
"Nén Hương Xa, Kính Lễ Ông Nội"
************
Ngày giỗ Ông, lòng con xa vắng,
Nén hương kính bái, dạ vấn vương.
Con cháu tụ về nghe tiếng dạy,
Phép tắc gia đình mãi soi đường.
Ông ơi, xa cách lòng thương nhớ,
Chưa về dâng lễ tạ lỗi cùng.
Dòng tộc sum vầy ôn chuyện cũ,
Con cháu lưu truyền mãi yêu thương.
*********
Quang Nhã tháng 7 âm lịch 2024
Ngày ấy xa rồi sao tôi vẫn nhớ
Ngày ấy xa rồi sao tôi vẫn nhớ
(04/11/1978)
Ngày ấy xa rồi, sao tôi vẫn nhớ,
Trên giảng đường mơ, tay bút hồn bay.
Mộng ước tương lai bỗng chốc tan phai,
Ngọn gió biên cương thổi vào đời lính.
Bom đạn rền vang, đêm dài trăn trở,
Ánh mắt người thương còn vương vấn trong lòng.
Giữa phố phường, đèn xanh đèn đỏ,
Tay trong tay, nhưng lời nghẹn trong lòng.
“Em hãy đợi anh,” tôi thì thầm khẽ,
Ngày bình yên, anh sẽ trở về.
Giữa đêm khuya, phố dài vắng lặng,
Tôi đưa em về, lòng thắt từng cơn.
Bước đi mãi, trái tim nặng trĩu,
Nơi chiến trường, bóng dáng em xa.
Lời hứa ngày ấy, trong tim ghi khắc,
Ngày ấy xa rồi, sao tôi vẫn nhớ.
**********
Sài gòn Mùa hè 2024 Quang Nhã.
Ăn chay trường
Chùa cổ
Điều Cần Biết
Khử mùi cơ thể
Tinh Bột Nghệ Nguyên Chất
Quê hương
Trà Hắc Kỷ Tử Tây Tạng
Sức khỏe
Bếp điện từ - Bếp hồng ngoại
Thông kinh phật

.jpg)

.jpg)

.png)
.png)








